A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Ký ức trong tôi

Nếu ví cuộc đời này là một trường ca bất tận thì có lẽ, lối sống sẻ chia, cho đi để còn mãi là một nốt trầm sâu lắng chứa đựng giá trị nhân sinh sâu sắc về cách ứng xử của con người với nhau trong cuộc sống. Cho đi là cách ta sẻ chia, giúp đỡ ai đó về mặt vật chất hoặc tinh thần. Cho đi làm cho chúng ta hạnh phúc hơn, yêu đời hơn, làm cho chính bản thân ta hoàn thiện hơn, cảm nhận cuộc đời này có ý nghĩa hơn.

Kết thúc một cuộc hành trình đầy ý nghĩa và ấm áp, một sự trải nghiệm làm thay đổi suy nghĩ và cái nhìn của bản thân về nhân sinh quan tích cực, cởi mở hơn và ngộ ra nhiều thứ. Trải nghiệm ấy là một kí ức đẹp, sẽ không bao giờ quên nhưng mong rằng cũng đừng lặp lại!

Kí ức ấy là những ngày đầu chờ đón công dân với thời gian không ổn định, giờ giấc thay đổi liên tục làm cho cả hệ thống Quân đội, Y tế, Công an... phải “thổn thức” sẵn sàng, đợi chờ và “quay cuồng” trong đêm trắng lung linh, lấp lánh những ánh sao trên mũ, trên vai người lính.

Bộ đội Trung đoàn 764 trắng đêm đón công dân về cách ly.

Kí ức ấy là tiếng xe đưa cơm cho bà con trong khu cách li sáng, trưa, tối như con thoi âm thầm dệt vải.

Kí ức ấy là tiếng nhạc báo thức chào một ngày mới; tiếng một hai, một hai rèn luyện thân thể vào buổi sớm mai của các chiến sĩ và cán bộ; là tiếng điếu cày réo rắt của bác trai vui tính vừa thể dục xong nghe sao đượm mà khoan thai đến lạ.

Kiểm tra thân nhiệt.

Còn đó, những câu chuyện hài hước của anh Sơn Xiều”, anh Thắng có cái quần “ba gian hai hồi”, khiến mọi người cười ngặt nghẽo, tưởng chừng như không thể thở được. Mệt nhọc đấy, vất vả thế đấy nhưng họ luôn yêu đời và lạc quan, chưa một lời thở than. Rồi các bạn trẻ Chiến, Cường, Quang… đầy nhiệt huyết và luôn sẵn sàng giúp đỡ các anh, chị nhân viên y tế. Cậu út nhỏ dễ thương quên cả hỏi tên cứ thậm thụt sau cánh cửa: “Chị ơi, bánh người yêu em gửi vào, mời chị, ngon lắm!". Không nghẹn ngào sao được bởi đó là tất cả tấm lòng hậu phương gửi đến và tình thương mến đồng đội sẻ chia…

Kí ức của lần tình nguyện trong đại dịch là được chứng kiến tận mắt đời sống, tâm hồn của người lính, là những tiếng hát ca sau buổi phục vụ mệt nhoài như những cánh hoa trước sân nhà đang hít hà theo làn gió phiêu diêu. Cảm ơn biết mấy khi họ không quản ngày đêm, dậy sớm, thức khuya, chăm lo từng bữa ăn, giấc ngủ cho người dân cách ly và toàn đơn vị. Họ đã phải di dời chỗ ở, nằm chung giường để nhường chỗ cho người cách ly, nhìn dáng đi vội vã, khuôn mặt hao gầy của các chiến sĩ mà thương đến nao lòng.

Những suất ăn nghĩa tình.

Hành trình hơn 20 ngày trôi qua thật nhanh, thật vui, thật yên bình và cũng thật ý nghĩa. Cảm ơn những người lính thân thiện đã vất vả chăm sóc chu đáo, an toàn, kỹ lưỡng. Cảm phục gửi niềm yêu thương ở lại nơi dấu yêu và lòng nặng trĩu mang theo về nỗi nhớ thiết tha.

Lúc nguy nan trong cơn hoạn nạn mới hiểu hết lòng người. Đất nước ta còn nghèo nhưng quyết không để ai bị bỏ lại phía sau. Đấy là ý Đảng, lòng dân. Sau tất cả, những người con dân đất Việt đã thấu hiểu lòng đất Mẹ bao dung...

Tạm biệt Trung đoàn 764 yêu dấu. Mạnh khỏe, đoàn kết để tiếp tục xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, xứng đáng là đơn vị chủ lực của Lực lượng vũ trang trên quê hương Bác Hồ kính yêu.

(Thân tặng cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn 764, Bộ CHQS tỉnh Nghệ An)

Vinh, tháng 4 năm 2020

Bài, ảnh: MINH HOÀI


Tác giả: minh hoài
Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 10 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Bình luận, góp ý (0)

Chưa có phản hồi
Xem nhiều
Liên kết Website
Tỷ giá

Quân khu - Quân chủng
Dự báo thời tiết