A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm và những bài thơ còn mãi

Nhà thơ, nhà biên kịch Hoàng Nhuận Cầm sinh năm 1952 tại Hà Nội, là con đầu của nhạc sĩ Hoàng Giác. Năm 1971, khi đang học khoa Văn, Đại học Tổng hợp Hà Nội, ông đã lên đường nhập ngũ vào Sư đoàn 325B chiến đấu ở mặt trận Quảng Trị. Năm 1975, ông trở lại học nốt chương trình đại học. Đến năm 1981, ông về làm việc tại Hãng Phim truyện Việt Nam. Sau đó ông chuyển sang làm việc cho Đài Truyền hình Việt Nam trong một thời gian ngắn rồi quay trở lại Hãng phim truyện Việt Nam năm 2005. Ông cùng vợ lập hãng phim tư nhân Điệp Vân. Hoàng Nhuận Cầm là một nhà thơ nổi tiếng, vì ông có nhiều bài thơ được độc giả yêu thích và thuộc lòng như: Sông Thương tóc dài, Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Viên xúc xắc mùa thu, Vào mặt trận lúc mùa ve đang kêu, Thư mùa thu, Chiếc lá đầu tiên…

Theo nguồn tin từ Hội Nhà văn Việt Nam, nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm đã qua đời chiều 20/4/2021 vì lâm trọng bệnh, hưởng thọ 69 tuổi. Báo Quân khu 4 xin giới thiệu một số bài thơ hay của nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm để tưởng nhớ về ông.

Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm qua đời, thọ 69 tuổi | VTV.VN
Chân dung nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm (ảnh trên Internet).

 

Vào Mặt Trận Lúc Mùa Ve Đang Kêu

Vào mặt trận lúc mùa ve đang kêu

Dẫu hòn bi lăn hết vòng tuổi nhỏ

Trong những ba lô kia ai dám bảo là không có

Một hai ba giọng hát chú ve kim?

 

Vào mặt trận lúc giọng ve đang kêu

Hay tiếng gọi lên đỉnh cao đánh giặc

Đây mùa hạ lòng tôi sung sướng nhất

Bao điểm chốt anh hùng, tôi nổ súng cùng ai.

 

Vào mặt trận lúc giọng ve rất dài

Như sông suối, như đoàn quân vô tận

Da diết tiếng ve ngân chẳng tắt

Tiếng ve bay theo chân bước trùng trùng

 

Vào mặt trận lúc giọng ve đang rung

Chúng tôi sống tháng năm xao động lắm

Truy kích giặc có rất nhiều đêm trắng

Nhiều đêm trong tâm hồn cùng thức bên nhau

 

Ra mặt trận lúc giọng ve kêu mau

Là khẩu lệnh khẩn trương vào trận cuối

Những báng súng trong tay đều nóng hổi

Những tim người đập theo tiếng ve kêu…

 

Mùa khô ơi, mùa khô thân yêu

Dẫu hòn bi lăn hết vòng tuổi nhỏ

Nhưng trong những ba lô kia, ai bảo là không có

Một hai ba giọng hát chú ve kim?

Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm đột ngột qua đời - Tuổi Trẻ Online
Chân dung nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm (ảnh trên Internet).

Bài thơ: Chiếc lá đầu tiên

Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Lời hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học buâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

"Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi
Với lại bảy chú lùn rất quấy!"
Mười chú chứ, nhìn xem, trong lớp ấy
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa hoa phượng cháy
Trên trán thầy, tóc chớ bạc thêm

Thôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.

Hoa phượng đỏ rực rỡ khắp Hà Nội hình ảnh 5 | Phong cảnh, Hình ảnh, Phượng  vĩ
Ảnh minh họa (ảnh trên Internet).

 

Bài thơ: Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến
Chỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồi
Còn sót lại trên bàn bông cúc tím
Bốn cành tàn, ba cánh sắp sửa rơi

Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tới
Như cánh chim trong mắt của chân trời
Ta đã chán lời vu vơ, giả dối
Hót lên! dù đau xót một lần thôi.

Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nói
Rằng bồ câu không chết trẻ bao giờ
Anh sợ hãi bây giờ anh mới nhớ
Em hay là cơn bão tự ngàn xa.

Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ
Gió em vào - nếu chán - gió lại ra
Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó
Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi...

✓ Hoa phượng vĩ | Loài hoa đỏ rực gắn liền với tuổi học trò - Lio Flower
Ảnh minh họa (ảnh trên Internet).

 

Bài thơ: Sông Thương tóc dài

Mai đành xa sông Thương, thật thương
Muôn kiếp tình thương anh gửi lại
Sông ơi sông, sao sông trôi chảy mãi
Hạ chưa về, nhưng nắng đã Côn Sơn.

Mai đành xa sông Thương thật thương
Mắt nhớ một người, nước in một bóng
Mây trôi một chiều, chim kêu một giọng
Anh một mình náo động, một mình anh.

Sông Thương – Bến Than | Tạp chí Quê Hương Online | Ủy ban Nhà nước về  người Việt Nam ở nước ngoài
Ảnh minh họa (ảnh trên Internet).

 

Bài thơ: Cho phượng năm xưa

Một buổi chiều không có người để yêu
Một buổi chiều không có người để ghét
Một đám ma không biết ai vừa chết
Nhiều buổi chiều ta đã mất tên nhau.

Một đám mây trong suốt đến không màu
Một đám cháy không thấy hình ngọn lửa
Một ngôi nhà chưa bao giờ khép cửa
Một con đường ta biết với em thôi.

Và bài ca không cần hát ra lời
Tiếng chim hót ngay trên nòng đại bác
Một ánh mắt không thể nào đổi khác
Phượng vẫn hồng như máu những năm xưa...

Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm qua đời
Chân dung nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm (ảnh trên Internet).

 

Bài thơ: Phương ấy

Đêm trong suốt áp ngực vào phương ấy
Gặp lại mùi cỏ cháy suốt thời trai
Ngôi sao rơi trên dãy kẽm gai dài
Cái vùng đất không tiếng gà cất gáy
Bao hăng nồng cỏ cháy rát hoàng hôn.

Là cái phương sao quá bồn chồn
Đón thư mẹ qua bảy vòng lửa khói
Vết thương đỏ, viên đạn thì sáng chói
Chiếc lá xanh kỳ lạ trút trong đời.

Tiếng mùa mưa hồn hậu đến bên tôi
Tiếng thương nhớ không lời trên tóc mẹ
Tiếng Tổ quốc trên môi khi đạn xé
Tiếng cuối cùng khi khẩu súng nắm trên tay.

Chỗ Hiến nằm - giờ trời trắng heo may
Chỗ Thi ngủ - bình minh rơi tím đất
Mặt trận xưa, đồng trưa đưa cỏ mật
Ơi chiến hào tha thiết tuổi hai mươi.

Cái chiến hào tha thiết ở trong tôi
Xanh thăm thẳm lưng đèo giao thừa tới
Người con gái cõng mình qua đạn xối
Tình yêu thầm, kín lại lối giao liên.

Là cái phương chưa rõ cả mặt em
Chưa khóc kịp bao bạn bè nhắm mắt
Là cái phương nấm mộ người giữ đất
Chớp bên đường như một ánh sao nâu.

Phương ấy dài ngút ngút Cà Mau
Nơi trắng sóng, lá rừng xanh ngắt ngắt
Ôi phương ấy ở đâu tôi cũng gặp
Hát vô bờ chữ Đất, lá cây ơi!

Phương ấy còn ở mãi trong tôi
Ngỡ nâng lấy tay mình, ngỡ như người biết nói
Phương ấy ơi! Suốt đời như dấu hỏi
Trên hai vai tuổi trẻ - trước chân trời.

Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm đột ngột qua đời tại nhà riêng, hưởng thọ 69 tuổi
Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm từng đóng vai Bác sĩ Hoa Súng trong chương trình Gặp nhau cuối tuần (ảnh trên Internet).

 

Bài thơ: Chân dung biển

Đó là khoảng trời đằng sau cánh cửa
Chân dung em treo lệch trên tường
Có một bãi biển xanh như tưởng tượng
Vỗ xót lòng
Vỗ dưới mái nhà anh.

10 vùng biển đẹp nhất Việt Nam
Ảnh minh họa (ảnh trên Internet).

 

Bài thơ: Thành phố ngàn năm, thành phố mùa xuân

Đây mảnh đất rồng bay lên phẩm giá
Tiếng chuông chùa Trấn Quốc mãi ngân nga
Mỗi con đường dẫn ta vào thần thoại
Mỗi mặt người đẹp tựa một đài hoa
Đây Thăng Long – đây Đông Đô – đây Hà Nội.
Đây lắng hồn sông núi giữa hồn ta!

Thủ đô Hà Nội | Mytour.vn
Hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội (ảnh trên internet).

 

Bài thơ: Ngây thơ là chuyện chim ri

Khoác lác nhất nhì, chuyện sáo sậu thôi!

Chuyện như nghe ở đâu rồi

Là lời chú vẹt đang ngồi góc kia.

Mạ ơi... đất nước cách chia

Tiếng kêu con cuốc chạy về quả tim...

Mũ tai bèo khẽ nghiêng nghiêng

Nghe lăn tăn những tiếng chim xuống hầm

Yêu chim mà chẳng lên thăm

Bởi vì điểm chốt nên nằm lặng im

Mai rồi cái phút làm quen

Lại là cái phút cùng chim xa rồi:

Là khi xác trực thăng rơi

Là khi xác giặc quanh đồi ngổn ngang...

 

Bài thơ: Thư mùa thu

Gửi Thịnh

Dấu chân chúng mình chắc đã gặp nhau

Mùa thu trong thành phố với rừng sâu

Đất nước rộng ta đi nghe súng nổ

Những chiến trường nào ai đến trước, đến sau.

 

Như gặp nhau rồi, mà đã gặp nhau đâu

Nhìn dòng sông đoán Thịnh đã qua cầu

Nhìn đá dựng đoán Thịnh đèo đã vượt

Mùa thu này ta hát khắp Trường Sơn.

 

Thịnh bây giờ chắc đã lớn hơn

Có nghe chăng trong điệp khúc dập dồn

Tiếng súng Thịnh đang cùng tôi đuổi giặc

Mùa thu này ta hát khắp Trường Sơn.

 

Buổi mẹ và em gái tiễn lên đường

Thịnh cùng tôi đã hứa gì với mẹ

Nghe súng nổ biết Thịnh thương mẹ thế

Mùa thu này ta hát khắp Trường Sơn.

 

Ta hát lên là chúng nó chẳng còn

Lửa bùng cháy khắp chi khu Cam Lộ

Trăm tên giặc vừa đền tội đó

Mùa thu này ta hát khắp Trường Sơn.

 

Tiếng hát, làm ta nhớ tiếng trống tuổi măng non

Thịnh cùng tôi cầm đèn rọi ve quanh gốc sấu

Ve thăm thẳm, tiếng ve ngày thơ ấu

Thành sợi dây nối chúng mình cái ngày bé cỏn con.

 

Đêm Trường Sơn, ngôi sao như trong hơn

Cầm lại đi, lại đi... thôi chào nhé

Ta chẳng còn bắt ve, ta chẳng còn thơ bé

Thay việc bắt ve, ta lùng bắt quân thù quanh mỗi gốc xà nu.

BÁO QUÂN KHU 4


 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Bình luận, góp ý (0)

Chưa có phản hồi

Bạn cần đăng nhập để bình luận

Xem nhiều
Liên kết Website
Tỷ giá

Quân khu - Quân chủng
Dự báo thời tiết